|
Hăy đưa khoa học vào đời sống của bạn
Brian Greene
Bài báo
này được
đăng trên
The New York Times
ngày 1.6.2008 và trên
The
International Herald Tribune
vài ngày sau đó.
Brian
Greene là một giáo sư
vật lư tại Đại học Columbia (Mỹ), là tác giả của hai quyển sách nổi tiếng về
khoa học đại chúng
“The Elegant
Universe” và
“The Fabrich of the Cosmos”.
Cuốn thứ nhất đă trở thành Bestseller quốc tế, và vào đến chung kết giải thưởng
Pulitzer. Cuốn này được GS Phạm Văn Thiều dịch ra tiếng Việt dưới cái tên
"Giai điệu dây và
bản giao hưởng vũ trụ", nxb Trẻ, với lời giới thiệu của
GS Trịnh Xuân Thuận.
Vài năm
trước, tôi nhận được thư của một người lính Mỹ ở Irắc. Lá thư mở đầu rằng, như
tất cả chúng ta đều ư thức một cách đau buồn, phục vụ trên chiến trường đă làm
cho kiệt quệ cơ thể và suy nhược cảm xúc. Nhưng lư do anh viết thư là để kể với
tôi rằng trong môi trường thù địch và cô đơn ấy, một quyển sách do tôi viết đă
trở thành một loại “phao cứu sinh”. V́ quyển sách viết về khoa học – mô tả cuộc
t́m kiếm các định luật tự nhiên sâu thẳm nhất của các nhà vật lư học – nên lá
thư của người lính càng khiến các bạn, vâng, cảm thấy lạ thường.
Nhưng
nó không lạ thường. Mà đúng hơn, nó cho thấy khoa học có thể đóng một vai tṛ
mạnh mẽ trong việc đem lại ư nghĩa và nội dung cho cuộc sống. Đồng thời, lá thư
của người lính nhấn mạnh điều mà ngày tôi càng tin hơn: hệ thống giáo dục của Mỹ
thất bại trong việc dạy khoa học thế nào để học sinh, sinh viên hợp nhất khoa
học vào cuộc sống của họ.
Cho phép
tôi giải thích một lúc.
Khi chúng ta nghĩ đến sự có mặt khắp nơi của điện thoại
cầm tay, máy iPod, máy tính cá nhân và internet, th́ sẽ dễ dàng thấy rằng khoa
học (và công nghệ của nó) đă được gắn kết thế nào vào cơ cấu họat động hàng ngày
của chúng ta. Khi chúng ta được lợi ích từ các thiết bị chụp CT (cắt lớp), MRI (cộng
hưởng từ), máy trợ tim, và thanh dẫn động mạch, chúng ta có thể hiểu ngay khoa
học đă tác động thế nào đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Khi chúng ta đánh giá
t́nh trạng của thế giới, và nhận ra những thử thách nghiêm trọng ló dạng, như sự
thay đổi khí hậu, các lọai dịch bịnh toàn cầu, sự đe dọa an ninh và các nguồn
tài nguyên cạn dần, chúng ta sẽ không ngần ngại quay về khoa học để đo lường các
mức độ của vấn đề và t́m giải pháp.
Và khi
chúng ta nh́n vào sự phong phú của các cơ hội đang ló dạng ở chân trời – tế bào
gốc, chuổi hóa di truyền, nghiên cứu tuổi thọ cao, khoa học nano, máy tính lượng
tử, công nghệ không gian – chúng ta sẽ thấy được tầm quan trọng của việc vun xới
một cộng đồng rộng răi có thể dấn thân vào những vấn đề khoa học; đơn giản không
có con đường nào khác, là một xă hội, chúng ta cần được chuẩn bị để đưa ra những
quyết định có hiểu biết cho một loạt các các vấn đề sẽ định dạng tương lai.
Đó là
những lư do chuẩn – và cực kỳ quan trọng - mà nhiều người sẽ đưa ra để giải
thích tại sao khoa học là quan trọng.
Nhưng
đây mới là cốt lơi của vấn đề. Lư do tại sao khoa học thực sự quan trọng c̣n sâu
xa hơn nữa. Khoa học là một quan niệm sống. Khoa học là một viễn cảnh. Khoa học
là cuộc hành tŕnh đă đưa chúng ta từ mơ hồ đến chỗ hiểu biết một cách chính xác,
có tính dự báo, và đáng tin cậy - một sự biến đổi nâng cao uy lực và gây xúc
động đối với những ai có đủ may mắn để trải nghiệm nó. Một trong những kinh
nghiệm quư giá nhất của con người là có thể suy nghĩ tường tận và nắm bắt được
những sự lư giải cho mọi vấn đề, từ câu hỏi tại sao bầu trời màu xanh cho đến
cuộc sống đă h́nh thành thế nào trên trái đất - không phải v́ chúng là những tín
điều đă được thừa nhận, mà đúng hơn, v́ chúng làm hiện ra các quy luật đă được
xác minh bằng thí nghiệm và quan sát. Là một nhà khoa học thực hành, tôi biết
điều này từ công việc nghiên cứu và t́m ṭi của chính tôi.
Nhưng
tôi cũng hiểu bạn không cần phải là một nhà khoa học mới nhận biết được khoa học
có sức mạnh làm biến đổi. Tôi đă chứng kiến những đôi mắt của các trẻ em sáng
lên khi tôi kể cho chúng nghe về lỗ đen và big bang. Tôi đă nói chuyện với các
em bỏ học, t́nh cờ đọc được những quyển sách khoa học đại chúng
về chương tŕnh bộ di truyền con người, và rồi sau
đó trở lại trường học với mục đích mới vừa t́m được.
Và
trong lá thư từ Irắc này, người lính kể tôi nghe việc học về thuyết tương đối và
vật lư lượng tử trong những khu vực ngoại ô nguy hiểm và bụi bặm của thành phố
Baghdad đă giúp anh ta tiếp tục vững bước như thế nào, bởi v́ nó hiển lộ một
thực tại sâu xa hơn mà tất cả chúng ta đều là một phần của nó.
Điều nổi
bật là khoa học vẫn c̣n được xem một cách phổ biến chỉ như một chủ đề học tập
trong lớp, hay là một bộ phận biệt lập của kiến thức phần lớn mang tính bí
truyền, đôi khi xuất hiện trong thế giới “thực” dưới dạng những tiến bộ công
nghệ hay y học. Trên thực tế, khoa học là một ngôn ngữ của hy vọng và cảm hứng,
mang lại các khám phá làm cho chúng ta thấm nhuần ư nghĩa của mối liên hệ đến sự
sống và thế giới của chúng ta.
Tôi đă
nói chuyện từ nhiều năm với rất nhiều người mà sự chạm trán của họ với khoa học
trong nhà trường đă khiến họ cho rằng nó là lạnh lùng, xa lạ và đáng sợ. Họ sung
sướng sử dụng những thành tựu mới mà khoa học mang lại, nhưng cảm thấy rằng khoa
học tự nó không liên quan đến cuộc sống của họ. Thật đáng tiếc1.
Giống như một cuộc sống mà không có âm nhạc, nghệ thuật hay văn chương, một cuộc
sống không có khoa học là bị tước mất đi một cái ǵ có thể mang lại cho sự trải
nghiệm của chúng ta một thế giới phong phú mà ngoài khoa học ra không thể nào
đạt tới được.
Đi ra
ngoài trời vào một đêm trong trẻo và khô ráo, và chiêm ngưỡng một bầu trời đầy
sao, đó là một việc. Việc khác là không phải chỉ để chiêm ngưỡng cảnh tượng, mà
để nhận ra rằng những v́ sao kia là kết quả của các điều kiện đă được sắp xếp
một cách cực kỳ siêu việt của 13.7 tỉ năm trước vào thời điểm big bang. Việc
khác hơn nữa là để hiểu cách mà các v́ sao kia hoạt động như các ḷ hạt nhân để
cung cấp cho vũ trụ khí cacbon, oxy và nitơ, các nguyên liệu của sự sống như
chúng đă ta biết.
Và c̣n
một tầm mức trải nghiệm khác nữa để hiểu ra rằng các v́ sao kia chỉ chiếm chưa
đầy 4 phần trăm của những cái đang hiện hữu ngoài kia - phần c̣n lại là những
thành phần chưa được biết đến, cái gọi là vật chất và năng lượng tối mà các nhà
nghiên cứu đang t́m cách giải mă.
Như các
bậc cha mẹ đều biết, trẻ em bắt đầu sự sống như là những nhà thám hiểm không kềm
chế, không thẹn thùng trước cái chưa biết. Từ lúc biết đi và biết nói, chúng ta
muốn biết các sự vật là ǵ và chúng hoạt động ra sao – chúng ta bắt đầu cuộc
sống như những nhà khoa học nhỏ. Nhưng phần lớn chúng ta nhanh chóng đánh mất đi
niềm đam mê khoa học bẩm sinh của chúng ta. Đó là một sự mất mát to lớn2.
Phần
lớn các nghiên cứu tập trung vào vấn đề này, nhận diện các cơ hội quan trọng để
cải tiến việc giáo dục khoa học. Những đề nghị cải tiến bao gồm từ việc nâng cao
tŕnh độ huấn luyện cho các giáo viên môn khoa học, đến các cải cách chương
tŕnh giảng dạy.
Nhưng
phần lớn các nghiên cứu này lại tránh né một vấn đề bao trùm có ảnh hưởng vĩ mô:
Trong việc dạy sinh viên, chúng ta tiếp tục thất bại, không tạo được những cơ
hội phong phú để bộc lộ những triển vọng làm nức ḷng được khoa học mở ra, mà
thay vào đó chỉ biết tập trung vào nhu cầu đạt được năng lực bằng các chi tiết
kỹ thuật căn bản của khoa học.
Thực
tế, nhiều sinh viên tôi đă nói chuyện có rất ít quan tâm về những câu hỏi lớn mà
các phần chi tiết kỹ thuật kia cùng tập trung nổ lực trả lời : Vũ trụ đến từ đâu?
Sự sống phát sinh từ đâu? Làm thế nào mà bộ óc làm nảy sinh được ư thức? Giống
như một chương tŕnh giảng dạy âm nhạc đ̣i hỏi sinh viên thực tập các gam trong
khi lại hiếm khi hay chẳng bao giờ tạo cảm hứng cho họ bằng cách đánh lên những
kiệt tác lớn, cách dạy khoa học kiểu này lăng phí đi cơ hội làm cho sinh viên
ngồi thẳng lưng lên trên ghế và nói, “Tuyệt thật, khoa học đấy à?”
Trong
vật lư, để bạn có một khái niệm về những nguyên liệu làm đ̣n bẩy cho sự tiến bộ,
cái cách mạng nhất trong những tiến bộ đă xảy ra trong 100 năm qua - thuyết
tương đối hẹp, thuyết tương đối rộng, cơ học lượng tử - một bản ḥa âm của những
khám phá đă làm thay đổi quan niệm chúng ta về thực tại. Gần đây hơn, mười năm
qua đă chứng kiến một sự chấn động trong hiểu biết của chúng ta về cấu tạo của
vũ trụ, đem lại một tiên đoán hoàn toàn mới, là vũ trụ sẽ như thế nào trong
tương lai xa.
Đó là
những sự phát triển làm rung chuyển tư duy khuôn mẫu. Nhưng hiếm thấy có một lớp
trung học nào trong đó các bức phá này được giảng dạy. Nó cũng rất giống câu
chuyện trong các lớp sinh học, hóa học và toán học.
Gốc rễ
của cách tiếp cận về sư phạm này là sự tin chắc vào tính chất hàng dọc của khoa
học: Bạn phải nắm vững điều A trước khi bạn muốn đi tới điều B. Chắc chắn, khi
nói đến việc dạy các vấn đề kỹ thuật - như giải phương tŕnh này, cân bằng phản
ứng kia, nắm bắt các phần rời rạc của tế bào nọ – th́ tính chất hàng dọc của
khoa học là không thể chối căi được.
Nhưng
khoa học c̣n hơn hẳn các chi tiết kỹ thuật của nó. Và với sự chú trọng cách diễn
đạt, các kiến thức và khám phá thời sự hàng đầu có thể được truyền đạt đến sinh
viên một cách sáng sủa và trung thực, độc lập với các phần chi tiết đó; thực tế,
những hiểu biết thấu đáo và các khám phá kia chính là những phần thúc đẩy một
sinh viên trẻ đi đến chỗ
ham muốn
học hỏi các chi tiết. Chúng ta đă cướp mất cái hồn của giáo dục khoa học khi
chúng ta chỉ tập trung vào các kết quả và t́m cách huấn luyện sinh viên giải các
bài toán, và lập đi lập lại các dữ kiện mà không có một sự nhấn mạnh tương xứng
vào việc chuyển tải chúng đi “xa hơn các v́ sao”.
Khoa học
là cái kỳ thú nhất trong tất cả các câu chuyện phiêu lưu, nó đă diễn ra trong
hàng ngàn năm nay. Khoa học cần được dạy cho tuổi trẻ, và truyền đạt cho những
người lớn theo cách thức sao cho thể hiện được kịch tính này. Chúng ta phải bắt
đầu một cuộc chuyển dịch văn hóa, đặt khoa học vào vị trí thích đáng của nó bên
cạnh âm nhạc, nghệ thuật và văn học như một phần không thể thiếu của những ǵ đă
làm cho cuộc đời đáng sống.
Nh́n ra
thế giới và thấy được kỳ quan của vũ trụ vượt lên trên tất cả những thứ đang
chia rẽ chúng ta, đó là quyền tự nhiên của mọi đứa trẻ, đó là sự cần thiết cho
mọi người lớn, như người lính ở Irắc đă làm.
NGUYỄN XUÂN XANH
(Tác giả EINSTEIN)
Einstein cũng đă nói: “Tất cả
những ai nên cảm thấy xấu hổ nếu họ chỉ sự dụng những sự kỳ diệu của khoa học và
kỹ thuật mà không hề nghĩ ngợi và hiểu biết về chúng nhiều hơn là con ḅ hiểu
biết về khoa học của thực vật mà nó đang gặm một cách sung sướng”. Trong
Einstein, Nguyễn Xuân Xanh, nxb Thành phố.
|